Chu Nguyên Chương giữ một mình Chu Doãn Văn ở lại, nhưng hồi lâu vẫn không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt sáng rực như đuốc nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong lòng Chu Doãn Văn đánh trống liên hồi, lòng bàn tay ứa đầy mồ hôi lạnh.
Một lúc lâu sau, Chu Nguyên Chương mới nhạt giọng hỏi: "Ta đã hôn mê bao lâu rồi?"
"Hồi bẩm hoàng gia gia, người đã ngủ trọn ba canh giờ."




